Search
  • Admin

CUỘC CÁCH MẠNG TÂM THÂN

Gần đây, chúng ta thường nghe và nói nhiều đến danh từ “Cách Mạng” Và chính môn phái VOVINAM của chúng ta cũng đề xướng cuộc “Cách Mạng Tâm-Thân”. Vậy cách mạng là gì? Cách Mạng Tâm-Thân là gì? Tại sao môn phái Vovinam chủ trương một cuộc “Cách Mạng Tâm- Thân” ?

Chúng ta lần lượt tìm hiểu về thực nghĩa, về những dẫn chứng đối chiếu, trước khi đi vào chủ trương “Cách Mạng Tâm-Thân”.


THỰC NGHĨA CÁCH MẠNG

Kinh Dịch, một trong những bộ sách cổ nhất của Đông phương đã đề cập tới danh từ “cách mạng” trong câu: “ Thiên điạ cách nhi tứ thời thành, Thang, Vũ cách mạng thuận hồ thiên nhi ứng hồ nhân.” Tức: trời đất đổi thay mà bốn mùa được thành, Vua Thang Vua Vũ đổi mạng là thuận với ý trời, ứng theo lòng người.

Vậy “Cách” là thay đổi.

“Mạng” (hay mệnh) mới đầu có nghiã là “cái mà trời định, trời phó cho” như trong đoạn mở đầu của chương mở đầu sách Trung Dung: “Thiên Mệnh chi vị Tính, xuất Tính chi Vị Đạo, tu Đạo chi vị Giáo”. Tức: cái mà trời phó cho, gọi là Tính, nói theo cái Tính ấy gọi là Đạo, sửa cho hợp với Đạo, gọi là Giáo.

Như thế, “cái mà trời phó cho” được hiểu theo một nghĩa rất rộng. Xưa, ông vua “được trời phó cho việc trị dân” (thụ ư thiên mạng), nên chữ “mạng” bao hâm ý nghĩa chánh trị, trỏ trật tự xã hội. Rồi phần tinh anh của con người cũng

được gọi là “mạng”, vì cũng là "cái mà trời phó cho”. Về sau, danh từ cách mạng được hiểu theo nghĩa chánh trị, có nghĩa là thay đổi một trật tự xã hội (do trời phó cho một người, một nhóm người, một chánh đảng, một thể chế).

Trên đây là định nghiã “cách mạng’ theo văn hoá Trung Quốc. Còn đối với Tây phương, danh từ “cách mạng” (Revolution) có thực nghĩa là sao?

Révolution, gốc ở revolutio, ngữ La tinh. Vào sâu thêm chút nữa, chúng ta thấy revolutio lại có gốc gác từ tiếng revolver, có nghĩa là “Xoay chuyển lại” (retoumer). Trong tiếng revolutio. chúng ta phân tích ra được hai ngữ đoạn RE và Évolutio có nghĩa là phô diễn, trần thuật, khai triển. Anh, Pháp phỏng theo, gọi là evolution (Pháp) và evolution (Anh) có nghĩa là diễn hoá (cũng có người gọi là tiến trình, tiến hoá).

Vậy Révolution có thực nghĩa là “làm lại sự diễn hoá” tương đồng với thực nghĩa danh từ cách-mạng là thay đổi cái mà trời phó cho”.

DẨN CHỨNG ĐỐI CHIẾU:

Văn minh tây phương nặng về vật chất, văn minh Đông phương nặng về tinh thần.

Vì vậy, trong những cương, chính sách và khẩu hiệu của người Tây phương, thường nặng về quyền lợi vật chất, trong lúc những chính cương, chính sách và khẩu hiệu của người Đông phương nặng về tinh thần. Cuộc cách mạng 1789 của Pháp, cuộc cách mạng 1917 của Nga vì quá thiên về quyền lợi vật chất và nhằm giải quyết tiên quyết những nhu cầu vật chất của dân chúng, nên đã phải trải qua một thời gian khá dài chia rẽ, hỗn loạn.

Đông phương tuy không có nhiều cuộc cách mạng lớn, nhưng bên cạnh các nhu yếu quyền lợi vật chất, những nhu yếu về tinh thần thường được nêu lên, và đặt trên quyền lợi vật chất. Nếu hiểu “cách mạng” theo nghĩa chính trị, tức thay đổi một trật tự xã-hội, một chế độ” thì cuộc du thuyết suốt 14 năm qua các nước chư hầu của Khổng Tử cũng bao hàm một ý nghĩa cách mạng chánh trị, vì đi đến đâu, ông cũng đưa ra những đề nghị thay đổi toàn bộ chánh sự trong nước, bị những thế lực bảo thủ sở tại ngăn chặn nên không được dùng. Lời than thở của Khổng Tử “thiên hạ vô đạo lâu rồi, các vua chúa không ai còn biết nghe theo lời khuyên bảo của ta” (Thiên hạ vô đạo cửu hỹ, mạc năng tông dư), đã chứng tỏ tâm nguyện thay đổi trật tự xã hội” của ông. Về già, Khổng Tử đột nhiên thay đổi hẳn quan niệm của ông về cách mạng: thay vì chủ xướng một cuộc cách mạng chánh trị, ông đổi sang chủ xướng một cuộc cách mạng văn trị. Vì thế Khổng Tử lui về dạy học, từ chối những lời mời xuất sĩ hậu tình của vua quan nước Lỗ, nên đã để lại một sự nghiệp rực rỡ hàng ngàn năm sau. Dẫn chiếu trên cho ta thấy, tuy nguyên nghĩa của cách-mạng là thay đổi... là... diễn hoá. song tùy không gian và thời gian, tùy nhu yếu thời đai. tuỳ hoàn cảnh xã hội mà xuất phát ra những chủ trương cách mạng khác nhau. Như Tôn Trung Sơn (1866-1925), một nhà cách mạng Trung Hoa, người lập ra Tam Dân Chủ Nghĩa và Ngũ Quyền Hiến Pháp, đã thực hiện một cuộc cách mạng vô cùng cam go với chủ trương “Tuần tự nhi tiến” (cứ lần lần mà tiến). Tức như sự gỡ chỉ rối: gỡ hết mối nọ đến mối kia.

Tình trạng Trung Quốc thời bấy giờ rối như mớ bòng bong! Trong thì triều đình Mãn Thanh thối nát, giặc nổi lên tứ tung, ngoài thì các nước Tây Phương luôn luôn tìm cớ đặt chân lên dầy xéo đất nước. Muốn tiêu diệt cả nội địch lẫn ngoại địch trong khi thực lực còn yếu, ông phải mượn sức nọ chống với sức kia, trước khi đủ sức loại bỏ tất cả. Do đó, Ông chủ trương cách mạng “Tuần Tự Nhi Tiến”.

Còn các nhà cách mạng nổi danh của Việt Nam như Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh. Cường Để, Nguyễn Thái Học, V.V.. thì làm cách mạng với chủ trương: “Chống Pháp giành Độc Lập”.

CHỦ TRƯƠNG “CÁCH MẠNG TÂM THÂN” CỦA MÔN PHÁI VOVINAM

Chúng ta đã thấy:

Còn “Cách Mạng Tâm Thân” là chủ trương riêng biệt độc đáo của môn phái Vovinam do cố Võ Sư Nguyên Lộc đề xướng có nghĩa là con người phải luôn luôn tiến hoá để theo kịp thời đại, tiến hoá về cả hai phần: tâm hồn và thân xác.


Võ sư TRẦN ĐỨC HỢP



#vovinameducationblog

7 views

1009 N. Carrier Pkwy., Grand Prairie, TX 75050 E-mail: info@vietvodaoeducation.com Tel: (817) 521-8002

© 2020 by Viet Vo Dao Education